Thursday, 19/05/2022 - 15:45|
CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TRƯỜNG TIỂU HỌC ĐÔNG HƯNG
NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THÀY CÔ  VÀ MÁI TRƯỜNG NĂM 2021

NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THÀY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG NĂM 2021

Kỉ niệm về cô

          Đã bốn năm trôi qua kể từ khi em chính thức bước vào mái trường tiểu học Đông Hưng. Bao bạn bè, thầy cô đã đồng hành cùng em trong những tháng ngày học tập, vui chơi đầy ý nghĩa. Bao kỉ niệm đã in sâu, bao cảm xúc lại vội vã ùa về trong em mỗi khi nhớ đến quãng thời gian đã qua dưới mái trường thân yêu này. Và có một kỉ niệm sẽ không bao giờ phai nhạt trong em đó là kỉ niệm về cô Nhâm- cô giáo chủ nhiệm lớp 1G của em cũng là người mở ra cho em cánh cửa của tri thức và tình yêu trong cuộc sống.

          Có lẽ em may mắn hơn rất nhiều bạn học sinh khác khi ngày đầu tiên bước vào cánh cổng trường tiểu học người nắm tay em không chỉ là cô giáo chủ nhiệm mà còn là người bác mà em hằng yêu quý. Ngày đầu tiên ấy, ngồi sau xe của bác cũng là cô giáo mới của mình, hương bồ kết dịu dàng trên tóc cô theo gió Nhâmng thoảng dưới cái nắng sớm của mùa thu tựa như ánh vàng của những giọt mật ong lấp lánh. Một cảm giác quen thuộc làm em quên đi cảm giác sợ hãi mà thay vào đó là cảm giác háo hức đến với ngôi trường mới mà trong mắt em nó không chỉ to đẹp mà còn “ đẳng cấp” nữa. Nó đánh dấu bước ngoặt lớn trong đời một cậu bé sáu tuổi như em. Các bạn thì rụt rè, ngơ ngác thậm chí có bạn còn òa khóc trong ngày đầu đến lớp còn em thì tự tin vì bên em là bác.

          Những ngày học tập, vui chơi đầy thú vị cùng bạn bè, thày cô cứ thế trôi qua. Cô giáo “bác” giảng bài thật hay lại còn rất quan tâm đến các bạn trong lớp nữa. Bạn nào không hiểu bài hay có hoàn cảnh khó khăn cô quan tâm giúp đỡ rất nhiệt tình. Vượt qua tất cả những khó khăn của bản thân, những lo toan vất vả trong bộn bề cuộc sống của một người mẹ đã qua ngưỡng cửa của tuổi 40, cô dành tất cả kinh nghiệm và tâm huyết cho đám học trò nhỏ chúng em.Từng nét chữ, từng lời nói dịu dàng của cô giáo “bác” cứ đậm sâu trong tâm trí em và các bạn trong lớp. Càng yêu quý cô em lại càng tự hào vì mình là cháu của cô giáo. Trong suy nghĩ của em đó là một lợi thế. Nên nhiều khi em còn nghịch ngợm hơn các bạn trong lớp.

          Giờ ra chơi hôm ấy sẽ diễn ra bình thường như biết bao giờ ra chơi khác nếu như câu chuyện buồn ấy không xảy ra. Tiếng trống trường vừa vang lên, các bạn học sinh ùa ra sân trường như bầy ong vỡ tổ mải miết với những trò chơi cùng đám bạn để tận hưởng những giây phút thư giãn sảng khoái của giờ giải lao. Các bạn lớp em rất thích trò chơi “ Mèo đuổi chuột”. Mà em thì chỉ thích vào vai chú chuột tha hồ chạy chẳng thích làm mèo cứ phải lo đuổi bắt chú chuột tinh ranh, luồn lách khắp nơi. Đến lượt em và bạn Nam oẳn tù tì ai thắng sẽ được nhận làm mèo hay chuột tùy thích. Bạn Nam thắng, Nam nhận làm chuột nhưng em cũng muốn vậy nhất định không chịu làm mèo. Thế rồi hai bên tranh cãi không ai chịu ai:

- Tớ thắng, tớ nhận làm chuột. - Nam cương quyết.

- Nhưng tớ cũng thích làm chuột.- Em cũng gân cổ lên.

- Nhưng cậu thua không được tự nhận.

      Nam nói đúng quá biết cãi thế nào bây giờ. Để thua Nam thì xấu mặt quá:

- Nhưng tớ là cháu cô giáo. Tất cả phải nghe theo tớ.

- Còn lâu, tớ không nghe.

       Tức quá đi mất, em lao vào huých Nam một cái. Không ai chịu ai thế là cả hai lao vào ẩu đả, mặt mũi đỏ gay. Cũng đúng lúc đó cô giáo bước đến, cô yêu cầu các bạn vào lớp. Em tin tưởng cô giáo là bác mình nên chắc chắn sẽ bênh vực mình. Còn Nam lo lắng, biết lỗi, vì sợ cô trách phạt nên òa khóc. Cô cho chúng em trình bày lại sự việc. Nghe xong ánh mắt cô đượm buồn:

          - Cô rất buồn các con ạ. Chỉ vì một chuyện nhỏ mà hai bạn lại đánh nhau. Từ một trò chơi đáng lẽ rất vui mà lại kết thúc bằng những giọt nước mắt. Cả hai đều sai khi đánh nhau nhưng bạn Hoàng Anh đã không tuân thủ luật chơi lại còn lao vào đánh bạn trước. Bạn Hoàng Anh phải xin lỗi bạn Nam trước.

          Em không tin vào tai mình nữa. Cô không bênh vực em lại còn yêu cầu em phải xin lỗi bạn trước. Em nhất định không xin lỗi. Ánh mắt cô nghiêm nghị nhìn em:

        - Con làm sai thì con phải xin lỗi bạn. Chẳng lẽ con vẫn không biết mình sai.

          Cả lớp im lặng chờ lời xin lỗi của em, có lẽ cô cũng đang rất giận. Em đành ấp úng:

  - Con xin lỗi cô… Tớ xin lỗi Nam.

         Nam cũng nói lời xin lỗi. Cô còn không quên nhắc các bạn trong lớp  phải thương yêu nhau, không nên vì chuyện nhỏ mà vi phạm nội quy của nhà trường, gây mất đoàn kết trong lớp học. Rồi lớp lại tiếp tục bài học của buổi hôm ấy. Nhưng em vẫn thấy ấm ức và thất vọng trong lòng. Cuối buổi học hôm đó, em ngồi trên ghế đá dưới gốc cây bàng tỏa bóng mát rượi để chờ mẹ tới đón nhưng cô đã nhẹ nhàng đến bên em từ lúc nào. Cô nói với em bằng chất giọng trầm ấm quen thuộc: “ Có lẽ con chưa thực sự biết mình sai ở đâu rồi. Bác rất yêu quý con nhưng trong lớp mình, ngoài con ra thì các bạn còn lại cũng là những đứa con đáng yêu của bác. Bạn nào sai bác cũng có trách nhiệm nhắc nhở như nhau. Sẽ không có chuyện bác thiên vị, bênh vực con mà trách oan các bạn khác. Con vừa là học trò lại vừa là cháu của bác nên trách nhiệm của con lại còn nặng nề hơn các bạn vì con còn phải làm gương cho các bạn nữa chứ. Nhưng bác tin chắc Hoàng Anh rất hiểu chuyện lại ngoan nữa, con sẽ làm tốt được điều đó.”

        Nghe lời tâm sự của cô em thấy mình thật có lỗi, thấy xấu hổ về việc làm của mình. Cô không hề trách móc mà vẫn thương yêu, động viên em. Em chỉ biết ngập ngừng không nói hết câu nước mắt đã trào ra: “ Con đã hiểu rồi. Con xin lỗi bác…” Cô xoa đầu em, mỉm cười dịu dàng. Chỉ từng đấy thôi cũng giúp em hiểu tấm lòng và sự quan tâm mà cô dành cho em. Nắng vẫn vàng tươi lấp lánh qua kẽ lá. Cơn gió đông đầu tiên mang theo giá lạnh về vậy mà trong lòng em ấm áp đến lạ kì.

          Sau lần đó, em bớt nghịch ngợm hơn, gần gũi với các bạn hơn. Các bạn đã yêu quý em thực sự chứ không phải nể sợ vì em là cháu của cô giáo. Chỉ còn hơn một năm nữa thôi em sẽ lại bước vào cánh cửa của một ngôi trường mới. Có lẽ nắm tay em lần này sẽ không phải là cô giáo “bác” nhưng em sẽ cố gắng tự tin, vững vàng vì hành trang bên em là tri thức và tình yêu mà cô đã trao cho em cũng như các bạn học sinh lớp 1G ngày ấy. Sẽ còn nhiều chặng đường chông gai, nhiều ngưỡng cửa cuộc đời mà em phải đi qua. Sẽ có những vấp ngã, những thất bại nhưng luôn mạnh mẽ, tự lập không trông chờ vào sự giúp đỡ thì chúng ta sẽ vượt qua tất cả. Bài học đầu đời ấy cùng tình yêu mà cô dành cho em cùng với những kỉ niệm về mái trường sẽ in đậm mãi trong em, sẽ cùng em đi suốt cuộc đời này.

Tg : Nguyễn Ngọc Hoàng Anh - HS lớp 4G - Trường TH Đông Hưng


Danh mục: Bài viết - Tập san

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 8
Hôm qua : 4
Tháng 05 : 87
Năm 2022 : 1.145